Nhà nhiếp ảnh Dương Quốc Định: Thành công với ảnh khỏa thân nghệ thuật


Chỉ mới cầm máy được 4 năm mà Dương Quốc Định đã đoạt được cả chục giải thưởng trong nước cũng như quốc tế. Tháng 3.2007, tại Văn miếu Trấn Biên (TP Biên Hòa, Đồng Nai) Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đồng Nai đã tuyên dương 10 tác giả có thành tích xuất sắc nhất trong năm 2006, trong đó có Dương Quốc Định. Cùng lúc đã diễn ra triển lãm ảnh nghệ thuật của anh, đó cũng là lần đầu tiên thể loại ảnh nude (khỏa thân) được triển lãm công khai tại TP Biên Hòa.

Dương Quốc Định sinh năm 1967, mê vẽ từ nhỏ, từng tốt nghiệp ban Đồ họa công nghiệp (Trường Mỹ thuật Đồng Nai) năm 1989. Ngày còn học vẽ, Dương Quốc Định đã rất thích và có khiếu vẽ thiếu nữ. Ra trường anh từng vẽ tranh chân dung và khỏa thân, rồi đi làm thiết kế cho các công ty, chụp ảnh, chỉnh sửa các mẫu quảng cáo và học hỏi, trao đổi về nhiếp ảnh với các đồng nghiệp. Có lần một tiệm tóc thời trang nhờ Dương Quốc Định đến chụp các mẫu tóc quảng cáo. Cô người mẫu nhà ở gần đấy, sau đó trở nên thân thiết với vợ chồng anh. Qua tâm sự, biết cô ấy có một chuyện tình rất buồn và Định cảm nhận được ở cô sự nhọc nhằn của kiếp người, cái nghiệt ngã của “hồng nhan đa truân”. Anh trình bày ý tưởng và đề nghị cô làm người mẫu trong một bức ảnh nude. Cô đồng ý, và bức Chất liệu sống ra đời. Lúc đầu Định chỉ có ý chụp tặng cô người mẫu nhưng sau đó đọc được những thông tin về cuộc thi ảnh nghệ thuật ở Ấn Độ, anh gửi tham gia thử. Không ngờ bức ảnh đoạt huy chương vàng (HCV). Đó là kỷ niệm đầu tiên khi bước vào làng nhiếp ảnh của Định.

Nhà nhiếp ảnh Dương Quốc Định

Trong số 10 HCV mà Định đoạt được qua các cuộc thi ảnh, cô người mẫu trên đã có mặt trong các tác phẩm: Chất liệu sống, Khát vọng, Dáng hoa, Hai tác phẩm, Suối mơ…* Tìm được một người đẹp chịu làm mẫu cho mình là rất khó. Nếu như gặp một người con gái đẹp (không phải người mẫu chuyên nghiệp) và người ấy gợi cho anh những ý tưởng về một tác phẩm nude, anh làm thế nào để mở lời mời “nhạy cảm” này?

– Vâng, tìm được một người phụ nữ đẹp không phải dễ nhưng để họ chấp nhận làm người mẫu càng khó hơn. Rồi để có một người mẫu luôn đồng cảm với mình lại cực khó. Người mẫu trong một số tác phẩm sau này của tôi là một cô bạn gái cũ, mới từ Mỹ về. Cô ấy cũng tình duyên trắc trở. Tôi sáng tác bức Sắc thu để tặng cô ấy và sau đó gửi dự thi đoạt HCV cuộc thi ảnh ở Hồng Kông 2006. Tác phẩm mới nhất của tôi là Giấc mơ chiều với cô người mẫu mới nhất… Tôi luôn trân trọng và mang ơn những cô người mẫu của mình. Khi cần thực hiện một tác phẩm, tôi tìm gặp họ và trình bày ý tưởng. Họ “OK” thì chụp, không thì thôi nhưng rất ít khi họ từ chối. Hoàn thành tác phẩm, tôi gửi tặng họ ngay và các cô ấy rất vui. Không thù lao, chỉ lúc nào có giải thì tất cả cùng đi ăn như một buổi họp mặt gia đình. Riêng cô gái trong Gửi hương theo gió… Cô ấy cũng chỉ là một người bình thường, tôi gặp khi cô ấy đi mua hàng trên phố. Xúc động trước đôi mắt đầy biểu cảm và suối tóc của một cô gái còn rất trẻ (chỉ mới 20 tuổi), tôi làm quen, giới thiệu về mình và đưa danh thiếp mời cô ấy đến nhà. Sau khi nói chuyện với vợ chồng tôi, cô ấy đã đồng ý cho chụp ảnh…

* Dễ nhận thấy có sử dụng kỹ xảo trong các tác phẩm của anh?

– Ảnh nude đòi hỏi người xem phải cảm nhận được “chiều thứ ba” khi xem tác phẩm, đó là tư duy của người chụp và sự đồng cảm của người mẫu. Tôi vốn xuất thân từ hội họa nên cũng giành phần chủ động của tác giả qua việc sử dụng photoshop. Ảnh nude lại rất khó chụp ngoài trời. Phải có ngoại cảnh và không gian thích hợp, nhất là phải tạo được sự an toàn và tự tin cho người mẫu. Vì thế, chụp trong studio vẫn lợi thế hơn.

* Ở trong một môi trường “nhạy cảm” như thế, bà xã anh có ý kiến gì không? “Nguồn” ở đâu để anh theo đuổi cái nghề chơi công phu và tốn kém này?

– Tôi rất may mắn khi có được một người vợ biết thông cảm với nghề của chồng. Mỗi lần có người đến chụp ảnh, để biến căn nhà nhỏ xíu, ngổn ngang thành một “studio” chúng tôi phải dọn dẹp. Vợ tôi căng màn, bố trí đèn, trang điểm, giúp tạo thế cho người mẫu… Tôi không mở tiệm ảnh, cũng chẳng kinh doanh một ngành nghề nào khác, vợ tôi cũng chỉ lo nội trợ vậy mà vẫn sống được tuy rằng có phần… thanh đạm. Tuy không kinh doanh nhưng tôi vẫn chụp ảnh cho những người có nhu cầu, chụp xong họ thấy đẹp nên giới thiệu cho người khác. Ngoài ra tôi còn nhận thiết kế cho các công ty.

* Dự định sắp tới của anh?

– Tôi muốn thử thách mình bằng chụp ảnh nude ngoại cảnh. Vừa rồi tôi có đi “test” ở Long Hải và nhận thấy rằng chụp ngoại cảnh khác hoàn toàn chụp trong studio, nhưng đó cũng là thách thức nghề nghiệp và tôi sẽ cố gắng hoàn thành album Con người và biển cả trong năm 2007 (không có sự can thiệp của máy tính và kỹ thuật studio).

Art nude của Dương Quốc Định

Theo TuoiTreOnline

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s